Nếu “Độc tấu Violon” là khởi đầu bằng một giai điệu riêng tư, đầy say mê thì với “Tam tấu”, âm nhạc đã hóa thành dòng chảy cộng hưởng, lan tỏa và thăng hoa. Ba nữ nghệ sỹ – violon, piano và cello – hiện lên trong bố cục giản lược mà tinh tế, hòa quyện cùng nhau như ba sắc thái của một bản nhạc duy nhất.
Vẫn là bút pháp tối giản, dứt khoát và đầy tiết chế quen thuộc của Nguyễn Thanh Bình, nhưng ở đây, sức mạnh của hội họa không còn nằm trong nét đẹp riêng lẻ, mà ở sự hòa điệu, đồng vọng. Như chính âm nhạc cổ điển – khi vang lên trong không gian, nó xóa nhòa khoảng cách, đưa con người đến gần nhau hơn bằng sự đồng cảm trong tâm hồn.
“Tam tấu” vì thế không chỉ là một bức tranh, mà là minh chứng cho sức mạnh thần kỳ của âm nhạc: lan tỏa, gắn kết và nuôi dưỡng vẻ đẹp tinh thần.