
Triển lãm hương sắc được xem như tổ hợp khúc nghệ thuật đa thanh, nơi nhiều ngôn ngữ tạo hình cùng vang lên trong tinh thần tôn vinh vẻ đẹp của hoa và phụ nữ Việt Nam. Hơn 30 tác phẩm của các họa sĩ đương đại, từ những tên tuổi đã thành danh như Nguyễn Thanh Bình, quách Đông Phương, Nguyễn Nghĩa Cương đến gác gương mặt trẻ như Nguyễn Như Ngọc, Vũ Thùy Mai, Nguyễn Anh Nguyên cùng góp mặt trong một không gian thẩm mỹ thống nhất cái đẹp dịu dàng, nhân bản và nữ tính.
Ở đó hoa không chỉ là đối tượng thị giác mà là biểu tượng của cảm xúc và tâm thức. Phương đông người phụ nữ trong tranh không còn là hình hài cụ thể mà trở thành biểu trưng của cuộc sống cho mùa, cho dòng chảy thời gian.
Chính vì vậy, hương sắc không đơn thuần là triển lãm về đề tài hoa và phụ nữ, mà trở thành một cuộc trở về của bản thể cái đẹp, nơi cái đẹp được nhìn từ một năng lượng sống chứ không phải một hình tướng trang trí. Điểm đáng chú ý của triển lãm là sự đối thoại của chất liệu yếu tố làm nên chiều sâu của mỹ thuật Việt Nam hiện đại trong cùng một không gian. Lụa và sơn mài, hai chất liệu gắn liền với truyền thống hội họa của dân tộc, cùng đứng bên cạnh phấn màu a silic, màu nước những ngôn ngữ tự do của mỹ thuật đương đại.

Sự hòa quyện ấy không tạo nên mâu thuẫn, trái lại khơi gợi cảm giác đồng hiện của thời gian. Trên chất liệu lụa, người phụ nữ được diễn tả bằng nét mềm, ánh sắc mờ ảo, như một giấc mơ cổ điển gợi nhớ tinh thần tranh lụa Việt đầu thế kỷ XX. Trên chất liệu sơn mài, hình tượng hoa trở nên thâm trầm, mang chiều sâu của ký ức – như tiếng vọng từ truyền thống văn hóa Đông phương.
Còn với phấn màu, màu nước hay acrylic, các nghệ sĩ trẻ mang đến năng lượng tươi sáng, phóng khoáng – dấu ấn của cái nhìn hiện đại, nơi người phụ nữ vừa mềm mại vừa mạnh mẽ, vừa mơ mộng vừa đầy bản lĩnh nội tâm. Chính sự đa dạng ấy tạo nên “bản giao hưởng thị giác”, trong đó mỗi họa sĩ như một nhạc công, mỗi tác phẩm là một giai điệu riêng, cùng hợp xướng nên bài ca về nữ tính và thiên nhiên.
Triển lãm hương sắc đặt trọng tâm vào tư tưởng nữ tính nhưng không theo hướng đấu tranh giới mà theo hướng tôn vinh sự hài hòa, dịu dàng và cảm thông những giá trị cốt lõi của mỹ học Á Đông người phụ nữ ở đây không bị ràng buộc bởi vai trò xã hội, mà được khắc họa như một nguồn năng lượng sáng tạo, một nhịp đập mềm mại và bền bỉ gắn liền với thiên nhiên và đời sống tinh thần, từ đó triển lãm khơi gợi một triết lý mỹ học sâu sắc nữ tính không phải là mềm yếu mà là sự bền bỉ của cái đẹp như cánh hoa nở giữa báo tố như ánh sáng lên quang bóng tối triết lý ấy giúp hương sắc vượt ra khỏi ranh giới của một triển lãm đề tài, trở thành một thông điệp nhân văn – nơi nghệ thuật trở lại với chức năng nguyên thủy: “Chữa lành, kết nối và làm đẹp tâm hồn con người.” Không gian của B&C Maison d’Art được thiết kế như một “phòng thiền thị giác”: ánh sáng vừa phải, bố cục tối giản, giúp người xem không chỉ nhìn mà còn nghe – nghe được nhịp thở của tác phẩm, hơi ấm của sắc màu. Đây là lựa chọn tinh tế, thể hiện tư duy giám tuyển (curatorial) hiện đại: coi người thưởng lãm như người đối thoại, để họ tự tìm thấy cảm xúc đồng điệu giữa những lớp sắc và hương.

Cảm giác khi bước vào “Hương sắc” giống như đi qua một khu vườn lặng, nơi mỗi bức tranh là một đóa hoa đang thì thầm kể chuyện. Không gian ấy khiến cái đẹp không còn xa xôi hay “để ngắm”, mà trở thành một trải nghiệm nội tâm, một cuộc gặp gỡ giữa nghệ thuật và tâm hồn người xem. Trong bối cảnh mỹ thuật Việt Nam đang chuyển mình mạnh mẽ, triển lãm “Hương sắc” mang ý nghĩa đặc biệt: đưa tinh thần Á Đông trở lại trong đối thoại với hiện đại. Khi công nghệ và nhịp sống đô thị đang làm mờ đi cảm xúc, “Hương sắc” như một điểm dừng, mời con người tìm lại sự dịu dàng đã mất, tìm lại năng lượng nữ tính trong cả nghệ sĩ lẫn người thưởng lãm. Hơn thế nữa, triển lãm còn là một cử chỉ tri ân, như lời chia sẻ của Lê Hương Trà – Co-founder B&C Maison d’Art: “Đó là món quà dành cho những người phụ nữ âm thầm làm cho cuộc sống thêm đẹp.”
Từ đó, “Hương sắc” không chỉ là một sự kiện nghệ thuật, mà còn là một hành động xã hội – tôn vinh những giá trị nhân văn, bền vững và cảm xúc trong đời sống hiện đại. Triển lãm “Hương sắc” cho thấy năng lực biểu cảm mạnh mẽ của mỹ thuật Việt Nam đương đại, khi biết cách kết nối truyền thống và hiện đại, cá nhân và cộng đồng, cảm xúc và tư tưởng. Nơi những cánh hoa trở thành biểu tượng của lòng nhân ái, nơi người phụ nữ bước ra khỏi khung hình để trở thành tinh thần của nghệ thuật, “Hương sắc” đã làm được điều mà hội họa hướng tới: Chạm tới cái đẹp bên trong con người.

Theo Tạp chí Mỹ thuật: https://tapchimythuat.vn/huong-sac-ban-giao-huong-cam-xuc-trong-my-thuat-duong-dai/?






