Thứ ánh sáng kỳ diệu và đẹp đẽ nhất cõi nhân gian này là ánh nắng. Trong đó, nắng chiều, cái khoảnh khắc nắng muốn bùng lên trước khi tàn lụi lại luôn khiến người ta vương vấn nhất. Bức tranh CHIỀU VƯƠNG của hoạ sĩ Anh Nguyên đã diễn tả trọn vẹn sự vấn vương ấy. Không hiểu bằng cách nào, người hoạ sĩ chỉ dùng vài mảng màu đơn giản đã có thể miêu tả tinh tế đến hoàn mỹ cái nắng yếu mềm vương trên nền đất, cái nắng mơn man tô điểm cho vẻ đẹp của bình lá trầu bà, vừa như một sẻ chia bình yên, vừa như sự khẳng định một cái đích đến của cuộc đời. Chiều còn vương nắng để gió đi tìm… Chúng ta, ai cũng mải mê tìm kiếm một cái gì đó ở cuộc đời này, mà đâu biết rằng, có khi những thứ quý giá nhất lại bình yên ngay bên cạnh chúng ta từ lúc nào. Như chiều đang buông, và những đứa trẻ, một mâm cơm đoàn viên chờ đón…