Trong tác phẩm “Mục Đồng”, một nhóm mục đồng “trẻ chăn trâu” được miêu tả qua lăng kính Upsidedownism, nhóm trẻ ấy cũng chính là hoài niệm của tác giả về một tuổi thơ gắn liền với nông thôn, nơi hình ảnh quen thuộc của cuộc sống được khai thác và đưa vào trong tranh qua lăng kính và cách đặt vấn đề của upsidedownism. Các nhân vật – được vẽ với khuôn mặt đảo ngược, bố cục trải dài nằm ngang với gam màu chủ đạo ấm áp và biểu cảm vui tươi, hôn nhiên của các nhân vật. Cái quen thuộc trở nên lạ lẫm, phá vỡ thói quen xem tranh thuận mắt của độc giả, buộc người xem xoay chuyển tư duy để nhận ra giá trị thực sự của sự gắn kết, của hoài niệm.